Long-term thinking, nhìn từ một câu chuyện đời thường

4.7/5 - (6 votes)

Hôm nay trở về sau chuyến công tác tại Đà Nẵng, có duyên làm sao khi chúng tôi về trên chuyến bay ngồi cùng với 1 bác đi thăm người nhà 1 mình trong Hội An.

Nhìn bên ngoài bác chỉ tầm 70, nhưng bác bảo năm nay gần 80. Điều khiến tôi ấn tượng không phải là tuổi tác, mà là sự minh mẫn, phong thái điềm đạm và ánh mắt rất sáng, nói chuyện cực kỳ hiểu biết.

Bác bảo: cháu ơi! từ Nội Bài về phố Linh Lang bắt taxi hãng gì cháu nhỉ?

Tôi: Thông thường chúng cháu đi taxi công nghệ nhưng nếu đi taxi thì chỉ cần ra cửa là có ngay tài xế taxi vẫy gọi ạ.

Anh Thự (đi cùng tôi) nói vui:

hay sếp tiện chở bà về luôn.

Tôi quay sang:

Vâng bác không ngại thì để cháu chở bác về dù sao cũng xuôi đường.

Bác cười: ừ thế tốt quá, bác không hay đi nên không thạo, nhờ cháu nhé.

Vậy là hai bác cháu lấy xe, rời sân bay, hướng về trung tâm Hà Nội.

Suốt hơn 30 phút trên xe, chúng tôi nói đủ chuyện: công việc của bác trước khi nghỉ hưu, quãng thời gian bác được viện nghiên cứu cử sang Nhật học post-doc ngành y, rồi cả câu chuyện bác từng giúp một người bạn Nhật không nhập cảnh được Việt Nam vì trục trặc visa, chuyện xảy ra cách đây gần 30 năm, nhưng bác nhớ rõ từng chi tiết.

Bác rất ấn tượng với người Nhật về tính cách của họ, còn ô bạn người Nhật đó lại rất quý và biết ơn bác vì đã giúp đỡ khi gặp rắc rối tại hải quan (thời kỳ này Việt Nam chưa mở cửa mạnh như bây giờ và người nước ngoài vẫn nghĩ VN còn chiến tranh và lo lắng gặp rắc rối tại nước cộng sản)

Chuyến đi 30p về phố Linh Lang nên có nhiều câu chuyện khác như chuyện về cá tính mạnh của người Ấn Độ, sự phát triển mạnh mẽ của cộng đồng người Hoa tại Đông Nam Á, rồi ông Lê Duẩn ảnh hưởng như thế nào đến các chính sách thời điểm đó.

Đang đi đến cầu Nhật Tân thì điện thoại bác reo lên.

Bác trai: bà đi đến đâu rồi?

Bác gái: tôi đang đi!

Tôi nói thêm: còn 15p nữa bác ạ!

Bác gái: cháu nó bảo còn 15p nữa. Làm sao cứ gọi liên tục thế? Hay hôm nay ông nấu món gì đặc biệt à?

Bác trai: đúng rồi, thế bà đi cẩn thận, về tôi mở cổng sẵn rồi.

Bác gái: ừ thế ông nhé!

Tút tút…

Bác gái: đấy ông ấy cứ thế đấy, đi có 2 hôm mà gọi suốt, toàn nói “không có bà ở nhà tôi không biết làm gì, toàn đi chơi cờ thôi”

Tôi nói thật lòng: cháu ngưỡng mộ tình cảm của 2 bác, cháu cũng ước có 1 tình yêu như vậy.

Bác gái: 2 bác yêu nhau từ thời khó khăn, trải qua thăng trầm cùng nhau nên mới thế.

Tôi ngưỡng mộ 2 bác vì sự bền bỉ, thấu hiểu và bỏ qua những khuyết điểm của nhau để đồng hành đến những năm tháng cuối cuộc đời. Hai bác có 3 người con và nhiều cháu, tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc, tự hào khi bác nói về các người con và các cháu nội ngoại của mình.

Hai bác cháu nói chuyện thêm 1 chút nữa thì đến con phố Linh Lang, nổi tiếng với phố ăn uống dành cho người Nhật. Nhà bác cũng ở trong đó, ngõ tuy rộng nhưng ô tô, xe máy đỗ 2 bên đường nên thành ra rất khó đưa xe vào nhà bác.

Đến nơi thì đã thấy bác trai mở cổng sẵn và sẵn sàng xách hành lý.

Bác gái: cho bác xin card visit để có gì bác liên lạc nhé!

Tôi: Vâng, cháu gửi bác.

Tôi gửi bác tấm danh thiếp, chào hai bác rồi quay xe.

Trên đường về, tôi bật một bài nhạc. Bỗng thấy lòng mình chậm lại, lâu lắm rồi tôi không viết.

Hôm nay, có lẽ là một ngày rất nên viết🤗

HN 28/12/2025

Các bài viết không xem thì tiếc:

Thảo luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Xem thêm
Bản tóm tắt bài thuyết trình của Andrej Karpathy tại…
 
 
 
 
Facetime iPhone

Main Menu